思山吟

唐代 王翰
南山有松树,托根白云岑。枝叶冒霜雪,不易太古心。 我昔来结茅,相对岁月深。轻花酿春酒,寒声杂清琴。 野马被羁鞅,沐猴强冠簪。华靡非其心,动践所不任。 我罪非所得,脱身事幽寻。归来治田畴,损物犹蟊蟫。 矫首望故山,白雨翳青林。首丘匪可忘,治任须及今。 往从荷蓧徒,永与世幽沉。
nán shān yǒu sōng shù   tuō gēn bái yún cén zhī mào shuāng xuě   tài xīn
lái jié máo   xiāng duì suì yuè shēn qīng huā niàng chūn jiǔ   hán shēng qīng qín
bèi yāng   hóu qiáng guān zān huá fēi xīn   dòng jiàn suǒ rèn
zuì fēi suǒ de   tuō shēn shì yōu xún guī lái zhì tián chóu   sǔn yóu máo yín
jiǎo shǒu wàng shān   bái qīng lín shǒu qiū fěi wàng   zhì rèn jīn
wǎng cóng diào   yǒng shì yōu chén