思亲有感二首 其二
伶仃万里度西陲,壮岁星星两鬓丝。白雁来时思北阙,黄花开日忆东篱。
可怜游子投营晚,正是孀亲倚户时。异域风光恰如故,一消魂处一篇诗。
líng
伶
dīng
仃
wàn
万
lǐ
里
dù
度
xī
西
chuí
陲
,
zhuàng
壮
suì
岁
xīng
星
xing
星
liǎng
两
bìn
鬓
sī
丝
bái
。
yàn
白
lái
雁
shí
来
sī
时
běi
思
què
北
huáng
阙
,
huā
黄
kāi
花
rì
开
yì
日
dōng
忆
lí
东
篱
。
kě
可
lián
怜
yóu
游
zǐ
子
tóu
投
yíng
营
wǎn
晚
,
zhèng
正
shì
是
shuāng
孀
qīn
亲
yǐ
倚
hù
户
shí
时
yì
。
yù
异
fēng
域
guāng
风
qià
光
rú
恰
gù
如
yī
故
,
xiāo
一
hún
消
chù
魂
yī
处
piān
一
shī
篇
诗
。