司马君实端明独乐园

宋代 苏辙
子嗟丘中亲艺麻,邵平东陵亲种瓜。 公今归去事农圃,亦种洛阳千本花。 修篁绕屋韵寒玉,平泉入畦纡卧蛇。 锦屏奇种劚崖窦,嵩高灵药移萌芽。 城中三月花事起,肩舆遍入公侯家。 浅红深紫相媚好,重楼多叶争矜夸。 一枝盈尺不论价,十千斗酒那容赊。 归来曳履苔迳滑,醉倒闭门春日斜。 车轮班班走金毂,印绶若若趋朝衙。 世人不顾病杨绾,弟子独有穷侯芭。 终年著书未曾厌,一身独乐谁复加。 宦游嗟我久尘土,流转海角如浮槎。 归心每欲自投劾,孺子渐长能扶车。 过门有意奉谈笑,幅巾怀刺无袍靴。
zi jiē qiū zhōng qīn   shào píng dōng líng qīn zhòng guā  
gōng jīn guī shì nóng   zhǒng luò yáng qiān běn huā  
xiū huáng rào yùn hán   píng quán shé  
jǐn píng zhǒng zhú dòu   sōng gāo líng yào méng  
chéng zhōng sān yuè huā shì   jiān biàn gōng hòu jiā  
qiǎn hóng shēn xiāng mèi hǎo   zhòng lóu duō zhēng jīn kuā  
zhī yíng chǐ lùn jià   shí qiān dǒu jiǔ róng shē  
guī lái tái jìng huá   zuì dǎo mén chūn xié  
chē lún bān bān zǒu jīn   yìn shòu ruò ruò cháo  
shì rén bìng yáng wǎn   yǒu qióng hóu  
zhōng nián zhù shū wèi céng yàn   shēn shuí jiā  
huàn yóu jiē jiǔ chén   liú zhuǎn hǎi jiǎo chá  
guī xīn měi tóu   jiàn zhǎng néng chē  
guò mén yǒu fèng tán xiào   jīn huái 怀 páo xuē