四和 其一
尝把閒身静品裁,残生何幸脱舆台。田园依旧喜重到,松菊就荒伤独来。
懒散徒教尘事废,襟怀难对俗人开。自量不肖非逋客,为报山灵且莫猜。
cháng
尝
bǎ
把
xián
閒
shēn
身
jìng
静
pǐn
品
cái
裁
,
cán
残
shēng
生
hé
何
xìng
幸
tuō
脱
yú
舆
tái
台
tián
。
yuán
田
yī
园
jiù
依
xǐ
旧
zhòng
喜
dào
重
sōng
到
,
jú
松
jiù
菊
huāng
就
shāng
荒
dú
伤
lái
独
来
。
lǎn
懒
sǎn
散
tú
徒
jiào
教
chén
尘
shì
事
fèi
废
,
jīn
襟
huái
怀
nán
难
duì
对
sú
俗
rén
人
kāi
开
zì
。
liàng
自
bù
量
xiào
不
fēi
肖
bū
非
kè
逋
wèi
客
,
bào
为
shān
报
líng
山
qiě
灵
mò
且
cāi
莫
猜
。