四和 其一

金朝 段成己
嘗把閒身靜品裁,殘生何幸脫輿台。田園依舊喜重到,松菊就荒傷獨來。 懶散徒教塵事廢,襟懷難對俗人開。自量不肖非逋客,為報山靈且莫猜。
cháng xián shēn jìng pǐn cái   cán shēng xìng tuō 輿 tái tián yuán jiù zhòng dào sōng   jiù huāng shāng lái    
lǎn sǎn jiào chén shì fèi   jīn huái nán duì rén kāi liàng xiào fēi wèi   bào shān líng qiě cāi