四和

宋代 刘克庄
谁谓斯文无定价,独怜之子坐虚名。 主司头与笔俱点,宰物心如秤样平。 骏马却还国西域,病鸱堕落屋东坑。 老夫谢绝人间事,亦为诸贤喜且惊。
shuí wèi wén dìng jià   lián zhī zuò míng
zhǔ tóu diǎn   zǎi xīn chèng yàng píng
jùn què hái guó 西   bìng chī duò luò dōng kēng
lǎo xiè jué rén jiān shì   wèi zhū xián qiě jīng