四和

宋代 劉克莊
誰謂斯文無定價,獨憐之子坐虛名。 主司頭與筆俱點,宰物心如秤樣平。 駿馬卻還國西域,病鴟墮落屋東坑。 老夫謝絕人間事,亦為諸賢喜且驚。
shuí wèi wén dìng jià   lián zhī zuò míng
zhǔ tóu diǎn   zǎi xīn chèng yàng píng
jùn 駿 què hái guó 西   bìng chī duò luò dōng kēng
lǎo xiè jué rén jiān shì   wèi zhū xián qiě jīng