思归吟

明代 王世贞
庭前众枯得春发,不病胡为但忽忽。久成清世齿外人,可作时贤眼中物。 千言辨讳讳柰何,六州铁铸错更多。今朝中酒昨朝醉,西邻哭死东邻歌。 男儿扪腹一太息,安能低眉望颜色。仕宦宁堪生耳车,归来亦岂无瑕石。 不烦公家费俸钱,亦不愿使篇章传。支颐抱膝看山色,更有一计销残年。
tíng qián zhòng chūn   bìng wéi dàn jiǔ chéng qīng shì chǐ wài 齿 rén   zuò shí xián yǎn zhōng    
qiān yán biàn huì huì nài   liù zhōu tiě zhù cuò gèng duō jīn zhāo zhōng jiǔ zuó cháo zuì   lín 西 dōng lín    
nán ér mén tài   ān néng méi wàng yán shì huàn níng kān shēng ěr chē guī   lái xiá shí    
fán gōng jiā fèi fèng qián   yuàn shǐ 使 piān zhāng chuán zhī bào kàn shān gèng   yǒu xiāo cán nián