思归二篇 其一

明代 王世贞
朝辞孟门险,暮即金阊驰。天路虽云旷,枳棘犹未夷。 人情好居薄,为厚安得谐。朗朗日中天,浮云伏崦嵫。 问齿虽少馀,其舌尚未隳。自非偏师济,焉能日衔枚。 进当明所繇,退则保无为。
cháo mèng mén xiǎn   jīn chāng chí tiān suī yún kuàng zhǐ   yóu wèi    
rén qíng hǎo báo   wèi hòu ān xié lǎng lǎng zhōng tiān   yún yān    
wèn chǐ 齿 suī shǎo   shé shàng wèi huī fēi piān shī yān   néng xián méi    
jìn dāng míng suǒ yáo   tuì 退 bǎo wéi