思归

唐代 韦庄
暖丝无力自悠扬,牵引东风断客肠。外地见花终寂寞, 异乡闻乐更凄凉。红垂野岸樱还熟,绿染回汀草又芳。 旧里若为归去好,子期凋谢吕安亡。
nuǎn yōu yáng   qiān yǐn dōng fēng duàn cháng wài jiàn huā zhōng  
xiāng wén gèng liáng hóng chuí àn yīng hái shú   绿 rǎn huí tīng cǎo yòu fāng
jiù ruò wéi guī hǎo   diāo xiè ān wáng