四出梅关

宋代 何绛
堪笑劳劳数尺躯,半生空自有眉须。长吟草泽多新恨,四出梅关尚故吾。 西去楚云连七泽,东流章水下三吴。山川满目皆惆怅,天下何人是丈夫。
kān xiào láo láo shù chǐ   bàn shēng kōng yǒu méi cháng yín cǎo duō xīn hèn   chū méi guān shàng
西 chǔ yún lián   dōng liú zhāng shuǐ xià sān shān chuān mǎn jiē chóu chàng   tiān xià rén shì zhàng