书斋壁
平生忧患苦萦缠,菱刺磨成芡实圜。
天下不知谁竟是,古来惟有醉差贤。
过堂未悟钟将衅,睨柱宁知璧偶全?自笑为农行没世,尚如惊雁落空弦。
píng
平
shēng
生
yōu
忧
huàn
患
kǔ
苦
yíng
萦
chán
缠
,
líng
菱
cì
刺
mó
磨
chéng
成
qiàn
芡
shí
实
huán
圜
。
。
tiān
天
xià
下
bù
不
zhī
知
shuí
谁
jìng
竟
shì
是
,
gǔ
古
lái
来
wéi
惟
yǒu
有
zuì
醉
chà
差
xián
贤
。
。
guò
过
táng
堂
wèi
未
wù
悟
zhōng
钟
jiāng
将
xìn
衅
,
nì
睨
zhù
柱
níng
宁
zhī
知
bì
璧
ǒu
偶
quán
全
?
zì
自
xiào
笑
wèi
为
nóng
农
háng
行
mò
没
shì
世
,
shàng
尚
rú
如
jīng
惊
yàn
雁
luò
落
kōng
空
xián
弦
。
。