书驿舍壁

宋代 孔平仲
巍巍使馆开华堂,行人旧题诗满堂。去年读之多好语,今岁重寻在何处。 驿吏却云官长来,垩以赤白墁青灰。银钩错落应手没,当时嘲谑谁为才。 呜呼万事祇如此,古人豪强安在哉。寄语征途往还客,不如挥毫落金石。 金石虽坚有时灭,君不闻海波成田淮水绝。
wēi wēi shǐ 使 guǎn kāi huá táng   xíng rén jiù shī mǎn táng nián zhī duō hǎo jīn   suì zhòng xún zài chǔ    
驿 què yún guān zhǎng lái   è chì bái màn qīng huī yín gōu cuò luò yìng shǒu méi dāng   shí cháo xuè shuí wèi cái    
wàn shì   rén háo qiáng ān zài zāi zhēng wǎng huán   huī háo luò jīn shí    
jīn shí suī jiān yǒu shí miè   jūn wén hǎi chéng tián huái shuǐ jué