疏影 戊辰冬偕二弟、三弟同访杨家墩感旧,次姜白石韵

宋代 单人耘
方塘浸玉。记软蒲细苇,凫鹭能宿。梦里常亲,一径纷披,墩前枣影疑竹。 牧童惯系牛绳处,料应是、当时村北。念孩提、习字依帏,那识沧桑悲独。 微髭老农曾话,暮春稼穑事,罨篱翠绿。无限川原,犹是荒寒,左近几多高屋。 催车归去青山远,入夕霭、漫歌新曲。待城隅、拂砚吹尘,奋写自强和幅。
fāng táng jìn ruǎn wěi   néng mèng 宿 cháng qīn jìng   fēn dūn qián   zǎo yǐng zhú      
tóng guàn niú shéng chù   liào yìng shì dāng shí cūn běi niàn hái wéi shí cāng   sāng bēi        
wēi lǎo nóng céng huà   chūn jià shì   yǎn cuì 绿 xiàn chuān yuán yóu   shì huāng hán zuǒ   jìn duō gāo    
cuī chē guī qīng shān yuǎn   ǎi màn xīn dài chéng yàn chuī chén fèn xiě   qiáng