疏影 探梅西碛,夜泊虎山桥,烟月空寒,花香积水,续赓此曲,侍儿以铁铜箫和之。

清代 郑文焯
横阑倚玉。爱汎春一舸,来伴花宿。梦熟湖山,红袖相携,题名暗刻新竹。 东风尽日香吹鬓,漫问讯、枝南枝北。仗翠眉、解惜年芳,不似旧游凄独。 还见冰娥照泪,夜明满地水,吟弄寒绿。直把金尊,浇遍珍丛,怎抵衣香连屋。 步虚自向瑶台近,更按彻、紫箫清曲。趁睡妆、露粉重研,写入小蛮笺幅。
héng lán ài fàn chūn lái   bàn huā mèng 宿 shú shān hóng xiù   xiāng xié míng   àn xīn zhú      
dōng fēng jìn xiāng chuī bìn   màn wèn xùn zhī nán zhī běi zhàng cuì méi jiě nián fāng shì jiù   yóu        
hái jiàn bīng é zhào lèi   míng mǎn shuǐ   yín nòng hán 绿 zhí jīn zūn jiāo   biàn zhēn cóng zěn   xiāng lián    
xiàng yáo tái jìn   gèng àn chè xiāo qīng chèn shuì zhuāng fěn zhòng yán xiě xiǎo   mán jiān