疏影 顺河集夜发

清代 黄燮清
春星晕碧。数漏声点点,催动行色。剔尽灯花,扶上车帷,碾碎荒原残月。 梦痕已是无凭据,况翠被、五更寒力。到此时、纵不思乡,也有几分愁绝。 蓦忆添香艳刻,玉人护半臂,何限情切。渐近红尘,渐远红楼,好事天涯难觅。 祇馀马首金铃响,似亭院、惜花时节。恨燕莺、不渡江来,断了绮罗消息。
chūn xīng yūn shù lòu shēng diǎn diǎn cuī   dòng xíng jǐn dēng huā shàng   chē wéi niǎn suì   huāng yuán cán yuè      
mèng hén shì píng   kuàng cuì bèi gēng hán dào shí zòng xiāng yǒu   fēn chóu jué        
tiān xiāng yàn   rén bàn   xiàn qíng qiē jiàn jìn hóng chén jiàn   yuǎn hóng lóu hǎo   shì tiān nán    
shǒu jīn líng xiǎng   shì tíng yuàn huā shí jié hèn yàn yīng jiāng lái duàn le   luó xiāo xi