疏影 残菊

清代 黄燮清
霜华似酒。向枝枝点染,芳艳酣透。冷到篱根,倦倚窗前,苔痕一径铺厚。 寒蛩懒作伤心语,便蝶影、飞来都瘦。卷画帘、尽日西风,分付秋魂消受。 记得餐英小摘,那人共徒倚,香满罗袖。好梦如烟,别梦如云,又到苦寒时候。 谢娘已嫁吴娘病,只院落、夕阳依旧。算可怜、不独黄花,说与雁鸿知否。
shuāng huá shì jiǔ xiàng zhī zhī diǎn rǎn fāng   yàn hān tòu lěng dào gēn juàn   chuāng qián tái hén   jìng hòu      
hán qióng lǎn zuò shāng xīn   biàn 便 dié yǐng fēi lái dōu shòu juǎn huà lián jìn fēng fēn 西 qiū   hún xiāo shòu        
de cān yīng xiǎo zhāi   rén gòng   xiāng mǎn luó xiù hǎo mèng yān bié   mèng yún yòu   dào hán shí hou    
xiè niáng jià niáng bìng   zhǐ yuàn luò yáng jiù suàn lián huáng huā shuō yàn   hóng zhī fǒu   鸿