疏影

宋代 李恰
东风轻薄。把名园处处,卷地吹落。怕上高楼,千点愁人,一片花飞减却。 杜鹃促送韶光去,欲驻景、恨无良药。只凄凉、语燕重来,闯入水晶帘箔。 莫说当年韵事,怅风景不远,春梦如昨。无处追寻,空对尊前,满眼绿云帘幕。 丝丝纵有垂杨线,系不住,萍飘絮泊。但沈吟、排日芳醪,移就水边清酌。
dōng fēng qīng míng yuán chù chù   juǎn chuī luò shàng gāo lóu   qiān diǎn chóu rén   piàn huā fēi jiǎn què
juān sòng sháo guāng   zhù jǐng hèn liáng yào zhǐ liáng yàn chóng lái   chuǎng shuǐ jīng lián
shuō dāng nián yùn shì   chàng fēng jǐng yuǎn   chūn mèng zuó chǔ zhuī xún   kōng duì zūn qián   mǎn yǎn 绿 yún lián
zòng yǒu chuí yáng xiàn 线   zhù   píng piāo dàn shěn yín pái fāng láo   jiù shuǐ biān qīng zhuó