疏影

宋代 李恰
芳心一掬。进墨魂栩栩,微逗清馥。密雨惊秋,凉意生毫,萧疏淡扫新绿。 灵根似悟风沙苦,早默许、知音空谷。看碧街、万点红飘,谁似此香贞独。 为有幽人胜赏,几曾睡梦里,忘了高躅。试听声声,伏枕吟余,但祝双飞双宿。 团圞并结来生愿,更休唱、琵琶哀曲。问甚时,抛却歌衫,同把玉镵轻斸。
fāng xīn jìn hún   wēi dòu qīng jīng qiū   liáng shēng háo   xiāo shū dàn sǎo xīn 绿
líng gēn shì fēng shā   zǎo zhī yīn kōng kàn jiē wàn diǎn hóng piāo   shuí shì xiāng zhēn
wèi yǒu yōu rén shèng shǎng   zēng shuì mèng   wàng le gāo zhú shì tīng shēng shēng   zhěn yín   dàn zhù shuāng fēi shuāng 宿
tuán luán bìng jié lái shēng yuàn   gēng xiū chàng pa āi wèn shén shí   pāo què shān   tóng chán qīng zhǔ