疏影

明代 汪洋
墙苔悄碧。诧抱霜不觉,春至无迹。险梦仍频,凉月楼阴,西窗尽是愁白。 铅尘夜幕都收裹,更懒向、阑边吹笛。听韶华,堕地无声,又近一年寒食。 凝想台城旧日,蒋山细雨里,梅袅尤昔。换却游人,燕子浮生,海上寒潮深拍。 春风算肯因人驻,亦暂得、檐丝空忆。且莫看,衣影沈沈,祇有榻灯红寂。
qiáng tái qiāo chà bào shuāng jué chūn   zhì xiǎn mèng réng pín liáng yuè   lóu yīn chuāng   jìn 西 shì chóu bái      
qiān chén dōu shōu guǒ   gèng lǎn xiàng lán biān chuī tīng sháo huá duò   shēng yòu jìn   nián hán shí      
níng xiǎng tái chéng jiù   jiǎng shān   méi niǎo yóu huàn què yóu rén yàn   zi shēng hǎi   shàng hán cháo shēn pāi    
chūn fēng suàn kěn yīn rén zhù   zàn yán kōng qiě kàn yǐng   shěn shěn yǒu   dēng hóng