疏影

清代 吴藻
空庭似雪,有满天露气,满地明月。才看团团,又唱弯弯,无端多此圆缺。 秋来已是难消领,况病过、薄寒时节。望碧云、隐约琼楼,想见素娥愁绝。 待把伤心细问,欲眠更强起,罗幕重揭。几处笙歌,几处关山,几处照人离别。 西风了不知霜信,但乱扑、打窗红叶。甚夜深、犹倚阑干,翠袖冷将花折。
kōng tíng xuě   yǒu mǎn tiān   mǎn míng yuè cái kàn tuán tuán yòu   chàng wān wān   duān duō yuán quē    
qiū lái shì nán xiāo lǐng   kuàng bìng guò báo hán shí jié wàng yún yǐn yuē qióng lóu xiǎng jiàn   é chóu jué        
dài shāng xīn wèn   mián gèng qiáng   luó zhòng jiē chù shēng   chù guān shān   chù zhào rén bié    
西 fēng liǎo zhī shuāng xìn   dàn luàn chuāng hóng shén shēn yóu lán gān cuì xiù lěng   jiāng huā zhé