疏影

清代 吴藻
伊人似玉。记黄昏小院,曾伴花宿。不断生香,写入冰丝,高楼漫倚横竹。 无端抛却家山去,只梦绕、江南江北,有故园、仙鹤飞来,说与藐姑愁独。 难忘清寒唤起,一枝素手折,簪上鬟绿。薄薄铢衣,短短琴床,冷画两三间屋。 霜笳吹到乡心切,又谱出、相思新曲。总负它、淡月疏窗,印满碧罗十幅。
rén shì huáng hūn xiǎo yuàn céng   bàn huā 宿 duàn shēng xiāng xiě   bīng gāo lóu   màn héng zhú      
duān pāo què jiā shān   zhǐ mèng rào jiāng nán jiāng běi yǒu   yuán xiān fēi lái shuō   miǎo chóu      
nán wàng qīng hán huàn   zhī shǒu shé   zān shàng huán 绿 báo báo zhū duǎn   duǎn qín chuáng lěng   huà liǎng sān jiān    
shuāng jiā chuī dào xiāng xīn qiè   yòu chū xiāng xīn zǒng dàn yuè shū chuāng yìn mǎn   luó shí