书意

宋代 陆游
颔霜久矣不胜耘,残发今年白十分。 忧国虽忘嫠妇纬,爱君敢进野人芹。 床头酒滴空阶雨,炉面香横出岫云。 已向人间齐物我,不教惊起白鸥群。
hàn shuāng jiǔ shèng yún   cán jīn nián bái shí fēn
yōu guó suī wàng wěi   ài jūn gǎn jìn rén qín
chuáng tóu jiǔ kōng jiē   miàn xiāng héng chū xiù yún
xiàng rén jiān   jiào jīng bái ōu qún