书意

宋代 陆游
帝命煌煌敕百神,方倾天汉洗胡尘。 但须荆州一好汉,安用商山四老人。 竹帛恐贻千古笑,江湖未媿百年身。 此心欲与何人说?病足呻吟又过春。
mìng huáng huáng chì bǎi shén   fāng qīng tiān hàn chén
dàn jīng zhōu hǎo hàn   ān yòng shāng shān lǎo rén
zhú kǒng qiān xiào   jiāng wèi kuì 媿 bǎi nián shēn
xīn rén shuō   bìng shēn yín yòu guò chūn