书意

宋代 陆游
疏慵久矣卧郊扉,暂出人间辄免归。梵志放花常恨晚,士师分鹿又成非。 平生旧学宁当负,同志良箴亦重违。说与吾儿勤念此,负禾勿恨露沾衣。
shū yōng jiǔ jiāo fēi   zàn chū rén jiān zhé miǎn guī fàn zhì fàng huā cháng hèn wǎn   shì shī fēn 鹿 yòu chéng fēi
píng shēng jiù xué níng dāng   tóng zhì liáng zhēn zhòng wéi shuō ér qín niàn   hèn zhān