書意

宋代 陸游
疏慵久矣臥郊扉,暫出人間輒免歸。梵志放花常恨晚,士師分鹿又成非。 平生舊學寧當負,同志良箴亦重違。說與吾兒勤念此,負禾勿恨露沾衣。
shū yōng jiǔ jiāo fēi   zàn chū rén jiān zhé miǎn guī fàn zhì fàng huā cháng hèn wǎn   shì shī fēn 鹿 yòu chéng fēi
píng shēng jiù xué níng dāng   tóng zhì liáng zhēn zhòng wéi shuō ér qín niàn   hèn zhān