暑夜闻松声

宋代 汪炎昶
老松叶关风所藏,露气引风风正狂。 吹云去作何处雨,馀力独能为此凉。 来从月裹觉愈爽,助以豀声听更长。 樵状抚几喜欲绝,赤日杲杲升扶桑。
lǎo sōng guān fēng suǒ cáng   yǐn fēng fēng zhèng kuáng  
chuī yún zuò chǔ   néng wéi liáng  
lái cóng yuè guǒ jué shuǎng   zhù shēng tīng gèng zhǎng  
qiáo zhuàng jué   chì gǎo gǎo shēng sāng