书西湖雷峰云讲主草书

宋代 郑清之
云师一生耽圣草,银铁蟠空觑天巧。 老来逸气未全平,笔底锋芒犹独扫。 开关勇士争赴敌,剑戟弓戈奋相缭。 睡龙决起求颔珠,划木抓岩纷怒爪。 风雷喧豗撼坤轴,飞电交横印清沼。 忽然天宇变空澄,千丈孤峰立寒峭。 张颠惊号智永泣,剥筋椎髓为君饱。 恨予不习草书诀,九转枯肠祗自搅。 支师支师汝诚能,春蚓秋蛇几时了。 何如认取主人翁,破衲蒙头纸窗晓。
yún shī shēng dān shèng cǎo   yín tiě pán kōng tiān qiǎo  
lǎo lái wèi quán píng   fēng máng yóu sǎo  
kāi guān yǒng shì zhēng   jiàn gōng fèn xiāng liáo  
shuì lóng jué qiú hàn zhū   huá zhuā yán fēn zhǎo  
fēng léi xuān huī hàn kūn zhóu   fēi diàn jiāo héng yìn qīng zhǎo  
rán tiān biàn kōng chéng   qiān zhàng fēng hán qiào  
zhāng diān jīng hào zhì yǒng   jīn chuí suǐ wèi jūn bǎo  
hèn cǎo shū jué   jiǔ zhuàn cháng zhī jiǎo  
zhī shī zhī shī chéng néng   chūn yǐn qiū shé shí le  
rèn zhǔ rén wēng   méng tóu zhǐ chuāng xiǎo