書西湖雷峰雲講主草書

宋代 鄭清之
雲師一生耽聖草,銀鐵蟠空覷天巧。 老來逸氣未全平,筆底鋒芒猶獨掃。 開關勇士爭赴敵,劍戟弓戈奮相繚。 睡龍決起求頷珠,劃木抓岩紛怒爪。 風雷喧豗撼坤軸,飛電交橫印清沼。 忽然天宇變空澄,千丈孤峰立寒峭。 張顛驚號智永泣,剝筋椎髓為君飽。 恨予不習草書訣,九轉枯腸祗自攪。 支師支師汝誠能,春蚓秋蛇幾時了。 何如認取主人翁,破衲蒙頭紙窗曉。
yún shī shēng dān shèng cǎo   yín tiě pán kōng tiān qiǎo  
lǎo lái wèi quán píng   fēng máng yóu sǎo  
kāi guān yǒng shì zhēng   jiàn gōng fèn xiāng liáo  
shuì lóng jué qiú hàn zhū   huá zhuā yán fēn zhǎo  
fēng léi xuān huī hàn kūn zhóu   fēi diàn jiāo héng yìn qīng zhǎo  
rán tiān biàn kōng chéng   qiān zhàng fēng hán qiào  
zhāng diān jīng hào zhì yǒng   jīn chuí suǐ wèi jūn bǎo  
hèn cǎo shū jué   jiǔ zhuàn cháng zhī jiǎo  
zhī shī zhī shī chéng néng   chūn yǐn qiū shé shí le  
rèn zhǔ rén wēng   méng tóu zhǐ chuāng xiǎo