舒啸亭为东林山陈氏赋

明代 史鉴
渊明一代士,所怀在本朝。弃官归去来,舒啸登东皋。 将为愤懑渫,岂以音节超。亦有逸群人,葺宇此逍遥。 发口忽成音,逸响一何嘹。长风集万里,游云薄九霄。 幽深比琴瑟,清激超竽箫。绵驹丧其精,王豹亡其谣。 眷兹自然妙,何须钟律调。遥遥苏门山,至人当见招。
yuān míng dài shì   suǒ huái 怀 zài běn cháo guān guī lái shū   xiào dēng dōng gāo    
jiāng wèi fèn mèn xiè   yīn jié chāo yǒu qún rén   xiāo yáo    
kǒu chéng yīn   xiǎng liáo cháng fēng wàn yóu   yún báo jiǔ xiāo    
yōu shēn qín   qīng chāo xiāo mián sàng jīng wáng   bào wáng yáo    
juàn rán miào   zhōng diào yáo yáo mén shān zhì   rén dāng jiàn zhāo