书素屏

宋代 欧阳修
我行三千里,何物与我亲。 念此尺素屏,曾不离我身。 旷野多黄沙,当午白日昏。 风力若牛弩,飞砂还射人。 暮投山椒馆,休此车马勤。 开屏置床头,辗转夜向晨。 卧听穹庐外,北风驱雪云。 勿愁明日雪,且拥狐貂温。 君命固有严,羇旅诚苦辛。 但苟一夕安,其余非所云。
xíng sān qiān   qīn
niàn chǐ píng   céng shēn
kuàng duō huáng shā   dāng bái hūn
fēng ruò niú   fēi shā hái shè rén
tóu shān jiāo guǎn   xiū chē qín
kāi píng zhì chuáng tóu   zhǎn zhuǎn xiàng chén
tīng qióng wài   běi fēng xuě yún
chóu míng xuě   qiě yōng diāo wēn
jūn mìng yǒu yán   chéng xīn
dàn gǒu ān   fēi suǒ yún