蔬食示舍弟禹圭并嘉佑

宋代 王禹偁
吾为士大夫,汝为隶子弟。 身未列官常,庶人亦何异。 无故不食珍,礼文明所记。 况非膏粱家,左宦乏赀费。 商山水复旱,谷价方腾贵。 更恐到前春,藜藿亦不继。 吾闻柳公绰,近代居贵位。 每逢水旱年,所食唯一器。 丰稔即加笾,列鼎又何愧。 且吾官冗散,适为时所弃。 汝家本寒贱,自昔无生计。 菜茹各须甘,努力度凶岁。
wèi shì dài   wèi  
shēn wèi liè guān cháng   shù rén  
shí zhēn   wén míng suǒ  
kuàng fēi gāo liáng jiā   zuǒ huàn fèi  
shāng shān shuǐ hàn   jià fāng téng guì  
gèng kǒng dào qián chūn   huò  
wén liǔ gōng chuò   jìn dài guì wèi  
měi féng shuǐ hàn nián   suǒ shí wéi  
fēng rěn jiā biān   liè dǐng yòu kuì  
qiě guān rǒng sǎn   shì wéi shí suǒ  
jiā běn hán jiàn   shēng  
cài gān   xiōng suì