书室明暖终日婆娑其间倦则扶杖至小园戏作长

宋代 陆游
放翁老手竟超然,俗子何由与作缘?百榼旧曾夸席地,一窗今复幻壶天。 梦回橙在屏风曲,雨霁梅迎拄杖前。 吾忧吾庐得安卧,笑人思颍忆平泉。
fàng wēng lǎo shǒu jìng chāo rán   yóu zuò yuán   bǎi jiù céng kuā   chuāng jīn huàn tiān  
mèng huí chéng zài píng fēng   méi yíng zhǔ zhàng qián  
yōu ān   xiào rén yǐng píng quán