书事呈元声如愚起莘三兄

宋代 洪迈
隐吏朱墨暇,饱眠北窗风。 时呼方外客,逃暑尊酒中。 寂寞杜拾遗,四壁口不供。 坐取盘餐款,哀哉岂天穷。 何如平生友,磁铁间不容。 每怀千里驾,今作五斗逢。 吏行散凫鹜,楸局收鸾龙。 共话十年旧,事往如飞蓬。 浮荣真一戏,何者为穷通。 应须河汉语,净冼芥蒂胸。 仆夫适在门,客醉尊亦空。 更为后日约,乃此芙蓉红。
yǐn zhū xiá   bǎo mián běi chuāng fēng  
shí fāng wài   táo shǔ zūn jiǔ zhōng  
shí   kǒu gōng  
zuò pán cān kuǎn   āi zāi tiān qióng  
píng shēng yǒu   tiě jiān róng  
měi huái 怀 qiān jià   jīn zuò dǒu féng  
xíng sàn   qiū shōu luán lóng  
gòng huà shí nián jiù   shì wǎng fēi péng  
róng zhēn   zhě wèi qióng tōng  
yìng hàn   jìng xiǎn jiè xiōng  
shì zài mén   zuì zūn kōng  
gèng wéi hòu yuē   nǎi róng hóng