说剑堂集题词,为独立山人作

清代 丘逢甲
剑龙出海辞延津,千年龙性犹难驯。南天星斗避紫气,下有按剑独立之山人。 山人亦自号老剑,海山苍茫起光燄。手收剑气入诗卷,万朵芙蓉剑花艳。 九霄太乙窥铸词,山人说剑当说诗。诗中亦有东来法,七万里外称西师。 柏林城小诗坛大,西方美人坛下拜。偶将剑诀传处女,花雨漫天动光怪。 归来香海修诗楼,山人说剑楼上头。直开前古不到境,笔力横绝东西球。 山人之才无不可,但博诗名计何左?岂知即诗亦难及,腾跃百家中有我。 只今耆旧无张黄,中原旗鼓谁能强? 粤诗独得古雄直,赖此巨刃摩天扬。祗怜说剑无人解,老泪如潮溢沧海。 况复雷雨驱双龙,雌剑升天雄剑在。吁嗟乎!手提三尺歌大风,千秋绝唱隆准公。 青蛇袖里朗吟去,便须首数仙才雄。公孙剑器语虽妙,祗许诗人诧高调。 此外异说空纷纭,十万横磨帝豝笑。山人说剑剑胆粗,倚天手把玉鹿卢。 罗浮风雨自离合,空山卧抱诗龙珠。竟隐珠光腾剑气,不顾世眼骇相畏。 繄余剑侠入道人,独抚瑶华解珍贵。九龙城隔沧溟青,倚楼想见吟寒星。 何时携剑就说法,诸天云立群龙听。
jiàn lóng chū hǎi yán jīn   qiān nián lóng xìng yóu nán xùn nán tiān xīng dǒu   xià yǒu àn jiàn zhī shān rén
shān rén hào lǎo jiàn   hǎi shān cāng máng guāng yàn shǒu shōu jiàn shī juàn   wàn duǒ róng jiàn huā yàn
jiǔ xiāo tài kuī zhù   shān rén shuō jiàn dāng shuō shī shī zhōng yǒu dōng lái   wàn wài chēng 西 shī
lín chéng xiǎo shī tán   西 fāng měi rén tán xià bài ǒu jiāng jiàn jué chuán chǔ   huā màn tiān dòng guāng guài
guī lái xiāng hǎi xiū shī lóu   shān rén shuō jiàn lóu shàng tou zhí kāi qián dào jìng   héng jué dōng 西 qiú
shān rén zhī cái   dàn shī míng zuǒ   zhī shī nán   téng yuè bǎi jiā zhōng yǒu
zhī jīn jiù zhāng huáng   zhōng yuán shuí néng qiáng  
yuè shī de xióng zhí   lài rèn tiān yáng zhī lián shuō jiàn rén jiě   lǎo lèi cháo cāng hǎi
kuàng léi shuāng lóng   jiàn shēng tiān xióng jiàn zài jiē   shǒu sān chǐ fēng   qiān qiū jué chàng lóng zhǔn gōng
qīng shé xiù lǎng yín   biàn 便 shǒu shù xiān cái xióng gōng sūn jiàn suī miào   zhī shī rén chà gāo diào
wài shuō kōng fēn yún   shí wàn héng xiào shān rén shuō jiàn jiàn dǎn   tiān shǒu 鹿
luó fēng   kōng shān bào shī lóng zhū jìng yǐn zhū guāng téng jiàn   shì yǎn hài xiāng wèi
jiàn xiá dào rén   yáo huá jiě zhēn guì jiǔ lóng chéng cāng míng qīng   lóu xiǎng jiàn yín hán xīng
shí xié jiàn jiù shuō   zhū tiān yún qún lóng tīng