說劍堂集題詞,為獨立山人作

清代 丘逢甲
劍龍出海辭延津,千年龍性猶難馴。南天星斗避紫氣,下有按劍獨立之山人。 山人亦自號老劍,海山蒼茫起光燄。手收劍氣入詩卷,萬朵芙蓉劍花艷。 九霄太乙窺鑄詞,山人說劍當說詩。詩中亦有東來法,七萬里外稱西師。 柏林城小詩壇大,西方美人壇下拜。偶將劍訣傳處女,花雨漫天動光怪。 歸來香海修詩樓,山人說劍樓上頭。直開前古不到境,筆力橫絕東西球。 山人之才無不可,但博詩名計何左?豈知即詩亦難及,騰躍百家中有我。 只今耆舊無張黃,中原旗鼓誰能強? 粵詩獨得古雄直,賴此巨刃摩天揚。祗憐說劍無人解,老淚如潮溢滄海。 況復雷雨驅雙龍,雌劍升天雄劍在。吁嗟乎!手提三尺歌大風,千秋絕唱隆準公。 青蛇袖裡朗吟去,便須首數仙才雄。公孫劍器語雖妙,祗許詩人詫高調。 此外異說空紛紜,十萬橫磨帝豝笑。山人說劍劍膽粗,倚天手把玉鹿盧。 羅浮風雨自離合,空山臥抱詩龍珠。竟隱珠光騰劍氣,不顧世眼駭相畏。 繄余劍俠入道人,獨撫瑤華解珍貴。九龍城隔滄溟青,倚樓想見吟寒星。 何時攜劍就說法,諸天雲立群龍聽。
jiàn lóng chū hǎi yán jīn   qiān nián lóng xìng yóu nán xùn nán tiān xīng dǒu   xià yǒu àn jiàn zhī shān rén
shān rén hào lǎo jiàn   hǎi shān cāng máng guāng yàn shǒu shōu jiàn shī juàn   wàn duǒ róng jiàn huā yàn
jiǔ xiāo tài kuī zhù   shān rén shuō jiàn dāng shuō shī shī zhōng yǒu dōng lái   wàn wài chēng 西 shī
lín chéng xiǎo shī tán   西 fāng měi rén tán xià bài ǒu jiāng jiàn jué chuán chǔ   huā màn tiān dòng guāng guài
guī lái xiāng hǎi xiū shī lóu   shān rén shuō jiàn lóu shàng tou zhí kāi qián dào jìng   héng jué dōng 西 qiú
shān rén zhī cái   dàn shī míng zuǒ   zhī shī nán   téng yuè bǎi jiā zhōng yǒu
zhī jīn jiù zhāng huáng   zhōng yuán shuí néng qiáng  
yuè shī de xióng zhí   lài rèn tiān yáng zhī lián shuō jiàn rén jiě   lǎo lèi cháo cāng hǎi
kuàng léi shuāng lóng   jiàn shēng tiān xióng jiàn zài jiē   shǒu sān chǐ fēng   qiān qiū jué chàng lóng zhǔn gōng
qīng shé xiù lǎng yín   biàn 便 shǒu shù xiān cái xióng gōng sūn jiàn suī miào   zhī shī rén chà gāo diào 調
wài shuō kōng fēn yún   shí wàn héng xiào shān rén shuō jiàn jiàn dǎn   tiān shǒu 鹿
luó fēng   kōng shān bào shī lóng zhū jìng yǐn zhū guāng téng jiàn   shì yǎn hài xiāng wèi
jiàn xiá dào rén   yáo huá jiě zhēn guì jiǔ lóng chéng cāng míng qīng   lóu xiǎng jiàn yín hán xīng
shí xié jiàn jiù shuō   zhū tiān yún qún lóng tīng