舜臣以诗慰问次韵

明代 顾清
故人千里寄新诗,正是愁人阁泪时。黄鸟有情依灌木,碧萝无命托松枝。 寻思往事多艰阻,却悟深盟是祸基。长叹一回还自慰,重哀宁望老天知。
rén qiān xīn shī   zhèng shì chóu rén lèi shí huáng niǎo yǒu qíng guàn   luó mìng tuō sōng zhī    
xín wǎng shì duō jiān   què shēn méng shì huò cháng tàn huí huán wèi zhòng   āi níng wàng lǎo tiān zhī