书蒙翁老先生书画卷后

明代 李东阳
仰观千年俯一世,纷纷弄笔皆儿曹。书家论定价亦定,须识我翁人品高。 戏将水墨洒缣素,如饫梁肉甘醯糟。残山剩水世莫睹,流落数纸青蒲萄。 一登翁门遂隔世,齿颊未获沾馀膏。如游神山见石髓,顷刻再往不复遭。 莆田郑郎得宝藏,明珠杂佩金错刀。摩挲两眼百过读,使我涕泪盈青袍。 三年留玩一朝去,久假似觉归心劳。泰山东颓日西坠,欲往从之中郁陶。 诗成起立岁将暮,空庭短发风萧骚。
yǎng guān qiān nián shì   fēn fēn nòng jiē ér cáo shū jiā lùn dìng jià dìng   shí wēng rén pǐn gāo    
jiāng shuǐ jiān   liáng ròu gān zāo cán shān shèng shuǐ shì liú   luò shù zhǐ qīng táo    
dēng wēng mén suì shì   chǐ 齿 jiá wèi huò zhān gāo yóu shén shān jiàn shí suǐ qǐng   zài wǎng zāo    
tián zhèng láng bǎo zàng   míng zhū pèi jīn cuò dāo liǎng yǎn bǎi guò shǐ   使 lèi yíng qīng páo    
sān nián liú wán zhāo   jiǔ jiǎ jué guī xīn láo tài shān dōng tuí zhuì 西   wǎng cóng zhī zhōng táo    
shī chéng suì jiāng   kōng tíng duǎn fēng xiāo sāo