书空对月

宋代 洪迈
天公自厌雨,一夕开寒晴。 霜风净旷野,鸿落有余声。 饥鸦得林静,霁月素窗生。 慰开睡眼色,一洗空花横。 故人千里余,壶浊谁与倾, 遥知劝影杯,共此通夕情。 今冬有奇事,三见飞玉英。 明年溪上路,谁饷雨中耕。
tiān gōng yàn   kāi hán qíng  
shuāng fēng jìng kuàng   hóng 鸿 luò yǒu shēng  
lín jìng   yuè chuāng shēng  
wèi kāi shuì yǎn   kōng huā héng  
rén qiān   zhuó shuí qīng  
yáo zhī quàn yǐng bēi   gòng tōng qíng  
jīn dōng yǒu shì   sān jiàn fēi yīng  
míng nián shàng   shuí xiǎng zhōng gēng