庶几堂

宋代 刘敞
徂暑亦已烦,清旦尚馀爽。薰风应候至,芳物与春往。 庭树交浮阴,山禽转清响。空堂更幽寂,初日正苍莽。 时节无所感,忘言以为赏。
shǔ fán   qīng dàn shàng shuǎng xūn fēng yìng hòu zhì fāng   chūn wǎng    
tíng shù jiāo yīn   shān qín zhuǎn qīng xiǎng kōng táng gèng yōu chū   zhèng cāng mǎng    
shí jié suǒ gǎn   wàng yán wéi shǎng