书焦山纶长老壁

宋代 苏轼
法师住焦山,而实未尝住。 我来辄问法,法师了无语。 法师非无语,不知所答故。 君看头与足,本自安冠屦。 譬如长鬣人,不以长为苦。 一旦或人问,每睡安所措。 归来被上下,一夜着无处。 展转遂达晨,意欲尽镊去。 此言虽鄙浅,故自有深趣。 持此问法师,法师一笑许。
shī zhù jiāo shān   ér shí wèi cháng zhù  
lái zhé wèn   shī liǎo  
shī fēi   zhī suǒ  
jūn kàn tou   běn ān guān  
cháng liè rén   zhǎng wèi  
dàn huò rén wèn   měi shuì ān suǒ cuò  
guī lái bèi shàng xià   zhe chǔ  
zhǎn zhuǎn suì chén   jǐn niè  
yán suī qiǎn   yǒu shēn  
chí wèn shī   shī xiào