書焦山綸長老壁

宋代 蘇軾
法師住焦山,而實未嘗住。 我來輒問法,法師了無語。 法師非無語,不知所答故。 君看頭與足,本自安冠屨。 譬如長鬣人,不以長為苦。 一旦或人問,每睡安所措。 歸來被上下,一夜著無處。 展轉遂達晨,意欲盡鑷去。 此言雖鄙淺,故自有深趣。 持此問法師,法師一笑許。
shī zhù jiāo shān   ér shí wèi cháng zhù  
lái zhé wèn   shī liǎo  
shī fēi   zhī suǒ  
jūn kàn tou   běn ān guān  
cháng liè rén   zhǎng wèi  
dàn huò rén wèn   měi shuì ān suǒ cuò  
guī lái bèi shàng xià   zhe chǔ  
zhǎn zhuǎn suì chén   jǐn niè  
yán suī qiǎn   yǒu shēn  
chí wèn shī   shī xiào