水仙子·青山隐隐水茫茫

元代 佚名
青山隐隐水茫茫,时节登高却异乡。 孤城孤客孤舟上,铁石人也断肠, 泪涟涟断送了秋光。 黄花梦,一夜香,过了重阳。 夕阳西下水东流,一事无成两鬓秋。 伤心人比黄花瘦,怯重阳九月九, 强登临情思幽幽, 望故国三千里,倚秋风十二楼。 没来由惹起闲愁。 常记得离筵饮泣饯行时, 折尽青青杨柳枝。 欲拈斑管书心事, 无那可乾坤天样般纸。 意悬悬诉不尽相思, 谩写下鸳鸯字,空吟就花月词, 凭何人付与娇姿。
qīng shān yǐn yǐn shuǐ máng máng   shí jié dēng gāo què xiāng
chéng zhōu shàng   tiě shí rén duàn cháng  
lèi lián lián duàn sòng le qiū guāng
huáng huā mèng   xiāng   guò le chóng yáng
yáng 西 xià shuǐ dōng liú   shì chéng liǎng bìn qiū
shāng xīn rén huáng huā shòu   qiè chóng yáng jiǔ yuè jiǔ  
qiáng dēng lín qíng yōu yōu  
wàng guó sān qiān   qiū fēng shí èr lóu
méi lái yóu xián chóu
cháng de yán yǐn jiàn xíng shí  
zhé jǐn qīng qīng yáng liǔ zhī
niān bān guǎn shū xīn shì  
qián kūn tiān yàng bān zhǐ
xuán xuán jìn xiāng  
mán xiě xià yuān yāng   kōng yín jiù huā yuè  
píng rén jiāo 姿