水仙操

唐代 李咸用
大波相拍流水鸣,蓬山鸟兽多奇形。琴心不喜亦不惊, 安弦缓爪何泠泠。水仙缥缈来相迎,伯牙从此留嘉名。 峄阳散木虚且轻,重华斧下知其声。檿丝相纠成凄清, 调和引得薰风生。指底先王长养情,曲终天下称太平。 后人好事传其曲,有时声足意不足。始峨峨兮复洋洋, 但见山青兼水绿。成连入海移人情,岂是本来无嗜欲。 琴兮琴兮在自然,不在徽金将轸玉。
xiāng pāi liú shuǐ míng   péng shān niǎo shòu duō xíng qín xīn jīng  
ān xián huǎn zhǎo líng líng shuǐ xiān piāo miǎo lái xiāng yíng   cóng liú jiā míng
yáng sàn qiě qīng   zhòng huá xià zhī shēng yǎn 檿 xiāng jiū chéng qīng  
tiáo yǐn de xūn fēng shēng zhǐ xiān wáng cháng yǎng qíng   zhōng tiān xià chēng tài píng
hòu rén hǎo shì chuán   yǒu shí shēng shǐ é é yáng yáng  
dàn jiàn shān qīng jiān shuǐ 绿 chéng lián hǎi rén qíng   shì běn lái shì
qín qín zài rán   zài huī jīn jiāng zhěn