水仙操

唐代 李咸用
大波相拍流水鳴,蓬山鳥獸多奇形。琴心不喜亦不驚, 安弦緩爪何泠泠。水仙縹緲來相迎,伯牙從此留嘉名。 嶧陽散木虛且輕,重華斧下知其聲。檿絲相糾成淒清, 調和引得薰風生。指底先王長養情,曲終天下稱太平。 後人好事傳其曲,有時聲足意不足。始峨峨兮復洋洋, 但見山青兼水綠。成連入海移人情,豈是本來無嗜欲。 琴兮琴兮在自然,不在徽金將軫玉。
xiāng pāi liú shuǐ míng   péng shān niǎo shòu duō xíng qín xīn jīng  
ān xián huǎn zhǎo líng líng shuǐ xiān piāo miǎo lái xiāng yíng   cóng liú jiā míng
yáng sàn qiě qīng   zhòng huá xià zhī shēng yǎn 檿 xiāng jiū chéng qīng  
tiáo 調 yǐn de xūn fēng shēng zhǐ xiān wáng cháng yǎng qíng   zhōng tiān xià chēng tài píng
hòu rén hǎo shì chuán   yǒu shí shēng shǐ é é yáng yáng  
dàn jiàn shān qīng jiān shuǐ chéng lián hǎi rén qíng   shì běn lái shì
qín qín zài rán   zài huī jīn jiāng zhěn