水亭

清代 沈德潜
涧水合众派,亭遇泻潺湲。水石本无声,相触偶成喧。 清冷契真性,静听欲忘言。因思洗耳翁,犹厌瓢声烦。
jiàn shuǐ zhòng pài   tíng xiè chán yuán shuǐ shí běn shēng xiāng   chù ǒu chéng xuān    
qīng lěng zhēn xìng   jìng tīng wàng yán yīn ěr wēng yóu   yàn piáo shēng fán