水龙吟 夜闻海涛声

清代 张惠言
梦魂快趁天风,琅然飞上三山顶。何人唤起,鱼龙叫破,一泓杯影。 玉府清虚,琼楼寂历,高塞谁省?倩浮槎万里,寻侬归路,波声壮侵山枕。 便有成连佳趣;理瑶丝、写他清冷。夜长无奈,愁深梦浅,不堪重听。 料得明朝,山头应见,雪昏云醒。待扶桑净洗,冲融立马,看风帆稳。
mèng hún kuài chèn tiān fēng   láng rán fēi shàng sān shān dǐng rén huàn   lóng jiào   hóng bēi yǐng    
qīng   qióng lóu   gāo sāi shuí shěng   qiàn chá wàn   xún nóng guī   shēng zhuàng qīn shān zhěn  
biàn 便 yǒu chéng lián jiā   yáo xiě qīng lěng zhǎng nài chóu shēn   mèng qiǎn kān   zhòng tīng      
liào de míng cháo   shān tóu yīng jiàn   xuě hūn yún xǐng dài sāng jìng chōng   róng kàn   fēng fān wěn