水龙吟 杨花和东坡韵

清代 薛时雨
可怜一片春痕,纷纷都似天花坠。飘茵堕溷,自家不管,管人离思。 倦眼愁看,閒情怕惹,枇杷门闭。是个侬小影,要留他住,又依旧、三眠起。 庭院愔愔昼静,悄无人、榆钱青缀。也曾经过,繁华世界,教谁揉碎。 荡子寒盟,美人诉怨,有如春水。便浮萍化出,今生已过,酿来生泪。
lián piàn chūn hén   fēn fēn dōu shì tiān huā zhuì piāo yīn duò hùn   jiā guǎn   guǎn rén
juàn yǎn chóu kàn   xián qíng   pa mén shì nóng xiǎo yǐng   yào liú zhù   yòu jiù sān mián
tíng yuàn yīn yīn zhòu jìng   qiāo rén qián qīng zhuì zēng jīng guò   fán huá shì jiè   jiào shuí róu suì
dàng hán méng   měi rén yuàn   yǒu chūn shuǐ biàn 便 píng huà chū   jīn shēng guò   niàng lái shēng lèi