水龙吟 送秋

清代 郑文焯
故国从此无花,可怜秋尽谁家苑。连城江气,伤心一白,飞蓬梦远。 鹤老云孤,虫悽天瘦,岁寒空恋。怪西风容易,者般摇落,争留待东风转。 不信江南肠断,放哀歌、楚声先变。山川犹是,英雄安在,登临恨晚。 野戍残燐,江烽危照,苍茫望眼。但愁波,到海何人,借与快并刀剪。
guó cóng huā   lián qiū jǐn shuí jiā yuàn lián chéng jiāng shāng   xīn bái fēi   péng mèng yuǎn    
lǎo yún   chóng tiān shòu   suì hán kōng liàn guài fēng 西 róng zhě   bān yáo luò zhēng   liú dài dōng fēng zhuǎn    
xìn jiāng nán cháng duàn   fàng āi chǔ shēng xiān biàn shān chuān yóu shì yīng xióng   ān zài dēng lín   hèn wǎn      
shù cán lín   jiāng fēng wēi zhào   cāng máng wàng yǎn dàn chóu dào   hǎi rén jiè   kuài bìng dāo jiǎn