水龍吟 送秋

清代 鄭文焯
故國從此無花,可憐秋盡誰家苑。連城江氣,傷心一白,飛蓬夢遠。 鶴老雲孤,蟲悽天瘦,歲寒空戀。怪西風容易,者般搖落,爭留待東風轉。 不信江南腸斷,放哀歌、楚聲先變。山川猶是,英雄安在,登臨恨晚。 野戍殘燐,江烽危照,蒼茫望眼。但愁波,到海何人,借與快並刀剪。
guó cóng huā   lián qiū jǐn shuí jiā yuàn lián chéng jiāng shāng   xīn bái fēi   péng mèng yuǎn    
lǎo yún   chóng tiān shòu   suì hán kōng liàn guài fēng 西 róng zhě   bān yáo luò zhēng   liú dài dōng fēng zhuǎn    
xìn jiāng nán cháng duàn   fàng āi chǔ shēng xiān biàn shān chuān yóu shì yīng xióng   ān zài dēng lín   hèn wǎn      
shù cán lín   jiāng fēng wēi zhào   cāng máng wàng yǎn dàn chóu dào   hǎi rén jiè   kuài bìng dāo jiǎn